dần dần xuống dưới cái lỗ rốn ngang eo thon. Khi đầu ông Vinh rời khỏi bầu ngực to tròn trịa trắng ngần của Diễm Trang thì đôi bàn tay của cô lại thay thế đặt vô đó, cô tự dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn mà xoa bóp nhào nặn cái bầu ngực bồng đào của mình một cách say mê. Đôi mắt bồ câu của Diễm Trang thì nhắm nghiền mà tận hưởng những giây phút sung sướng do bàn tay cô và các phần tứ chi trên cơ thể của ông Vinh mang lại, cơ thể của cô thì như mụ mị đi và nhịp thở cũng tăng dần. Cô nói lên trong vô